Tâm sự của tân sinh viên Việt Nam tại SGU: Câu chuyện đằng sau hành trình theo đuổi Y khoa tại Grenada

SGU

Trong cuộc hành trình khám phá kiến thức và trải nghiệm mới, du học đã trở thành một lựa chọn không thể bỏ qua đối với nhiều sinh viên trên khắp thế giới. Và SGU (St. George’s University) – một ngôi trường y khoa nằm trên hòn đảo xinh đẹp Grenada không chỉ là nơi đào tạo ra những bác sĩ và chuyên gia y tế tài năng mà còn là ngôi nhà chứa đựng những giấc mơ và hoài bão về y học của hàng nghìn sinh viên từ khắp nơi trên thế giới. 

Hôm nay, chúng ta sẽ có cơ hội lắng nghe lời chia sẻ chân thành từ một tân sinh viên Việt Nam tại SGU. Hãy cùng khám phá hành trình và những trải nghiệm tuyệt vời của bạn ấy trên con đường du học và theo đuổi ước mơ trở thành những bác sĩ tài năng nhé!

TEC: Tại sao em biết tới Grenada và trường SGU?

Cái đấy em cũng không biết nữa,  không biết sao mẹ em biết được. Hình như là mẹ em thấy có những cái quảng cáo trên facebook hay là ở đâu ấy không biết. Ban đầu là mẹ nói là thấy hay quá, kiểu em muốn học ở Mỹ, muốn sau này làm việc ở Mỹ thì đi thử coi. Lúc đấy là tính thử để cho em gái của em nhưng mà xong sau đấy em nghe tới trường thì em sang đây học luôn. 

TEC: Tại sao là em chọn Grenada để học với lại là em có quen ai đã từng học ở trường này mà bây giờ là bác sĩ ở Mỹ hay không?

Lúc mà em nộp sang đây là một cái cuộc đánh cược luôn, em không có quen ai hết, xong rồi sau khi sang đây mình học thì em có thể xác nhận được là em giống như là người đầu tiên từ Việt Nam sang bên đây học luôn. Lúc đấy định hướng của em là đi học ở Mỹ cho nên là em mới quyết định thử, giống như là mình bước ra khỏi cái vùng an toàn của mình, mình thử sang đây mình học, xong rồi sau khi sang đây em thấy là nó là một cái quyết định đúng đắn luôn bởi vì ở đây trường rất là tạo điều kiện. Ví dụ như nếu mà mình đi theo con đường truyền thống là mình sẽ học premate ở bên Mỹ, xong sau đấy là mình sẽ phải nộp hồ sơ để mình học y ở bên Mỹ. Tuy nhiên cái hồ sơ đó thì điểm premate của mình phải cao, mình phải thi kỳ thi MCAT giống như là kỳ thi đầu vào ở ngành y ở bên Mỹ. Sau đó thì phải được MCAT điểm cao, rồi mình phải có tham gia hoạt động ngoại khóa, mình phải làm đủ thứ cho cái hồ sơ của mình để mình học y ở bên Mỹ. Mà làm như vậy nó có một cái rủi ro đó chính là mình học premate xong thì chưa chắc là mình vào được MD, mà mình lại là sinh viên quốc tế và không phải là sinh viên Mỹ nữa thì đương nhiên người ta sẽ ưu tiên cho sinh viên của người ta nhiều hơn và cái số lượng trường y bên Mỹ người ta nhận học nó không có được nhiều cho lắm.

Còn ở bên đây thì mình học ba năm premate xong mình thì đậu cái kỳ thi của trường là mình có thể học lên thẳng MD luôn và sau khi mình tốt nghiệp xong MD là cái title của mình ngang bằng với mấy bạn mà tốt nghiệp trường y ở bên Mỹ luôn. Sau này khi mình mà có được cái vị trí bác sĩ nội trú rồi thì cái việc mình học đâu nó không quan trọng nữa và mình vẫn là MD, mình vẫn là doctor. Chính vì vậy nên là sau khi mà em sang đây học, cân nhắc hết tất cả mọi thứ thì em thấy là sang đây học là một quyết định đúng đắn.

TEC: Hiện tại em học năm thứ 2 rồi thì em có biết là trong trường có bao nhiêu bạn sinh viên Việt Nam không? 

Sinh viên Việt Nam mà có bao nhiêu thì em không biết. Nhưng mà sinh viên Việt Nam mà đến từ Việt Nam thì chỉ có một mình em thôi. Đa số các bạn và mấy anh chị người Việt Nam ở đây là kiểu Asian American á. Mọi người ở bên Mỹ, mọi người quốc tịch Mỹ, mọi người sinh ra lớn lên ở Mỹ. Mấy anh chị ở đây cũng nói tiếng việt rành, nhưng mà nói tiếng việt kiểu tiếng việt của ông bà hồi xưa mình á, kiểu thay vì sân bay thì mọi người nói phi trường, rồi không biết ngân hàng là gì chỉ biết nhà băng thôi, rồi đi chợ hay đi siêu thị gì cũng là đi chợ hết không biết siêu thị là cái gì thì mọi người nghe là biết người ở Mỹ.

TEC: Trong quá trình học của em thì như thế nào, ví dụ như là về lớp học, các thầy cô, hay là về việc em sử dụng phòng lab để thực hành? 

Về việc học thì mọi người sẽ dạy bằng Tiếng Anh. Đa số là chỉ khi mà minhg học lên cao một chút rồi thì mình mới có nhiều giáo sư người Mỹ, còn không thì sẽ có những giáo sư của nhiều nước khác nhau giảng dạy, mọi người nói Tiếng Anh cũng sẽ hơi khó nghe một xíu. Tuy nhiên tất cả tài liệu đều bằng Tiếng Anh hết, cho nên là học nó cũng khá là dễ hiểu. Còn phòng lab thì em thấy hồi năm đầu thì mình không có cơ hội để học với xác người, học lab nhiều mà đa số là mình sẽ học dry lab ví dụ là vô phòng thí nghiệm để mình thực hành hóa hoặc là sinh thôi. Còn hiện tại, khi em học năm 2 là em thấy trường có một cái hay đó chính là có rất là nhiều người hiến cơ thể của mình, mỗi ngày học là sẽ có một người khác nhau để mình nhìn vào cái xác người đấy mà mình đối chiếu với lại sách giáo khoa để mình xem mình học gì. Từ năm 2 em thấy cái đó là điều rất là hay của trường còn năm nhất thì vẫn chỉ là phòng thí nghiệm hóa sinh bình thường ở Việt Nam mình cũng có. 

TEC: Vậy em thấy các thầy cô trong trường hỗ trợ cho các bạn sinh viên quốc tế thì như thế nào?

Em thấy cũng rất là ok. Trường có international student office, kiểu mỗi tuần đều có một hoạt động gì đấy mà nó liên quan tới một quốc gia nào đấy để cho mình trải nghiệm. Ở đây thì sinh viên Châu Á chủ yếu là Ấn Độ với lại Hàn Quốc, cứ mỗi tuần là mấy bạn đấy sẽ có chương trình ví dụ như là học tiếng Ấn Độ, học tiếng Hàn Quốc. Còn đối với sinh viên quốc tế thì tất cả mọi hồ sơ mình đều có thể làm ở trường hết, gia hạn visa hoặc là trường có cả một cái ngân hàng ở trong trường luôn để cho mình rút tiền, chuyển tiền hay là tạo tài khoản ngân hàng, tất cả đều có thể làm ở trong trường hết. Còn ví dụ như mà ở mình muốn gia hạn visa mà không phải visa Grenada, ví dụ như mình muốn gia hạn visa Mỹ thì ở đây không có lãnh sứ quán của Mỹ, mình sẽ phải bay sang một cái nước ở gần đấy nó tên là Barbados.  Mình có thể làm việc với trường thì trường sẽ hỗ trợ sắp xếp chuyến bay, sắp xếp khách sạn, sắp xếp người đưa đón cho mình, tạo điều kiện thuận lợi cho mình để mình bay sang đấy mình gia hạn visa, ở khách sạn một ngày xong mình quay lại trường.

TEC: Hiện tại em là sinh viên năm thứ hai thì em sẽ dành bao nhiêu thời gian trên lớp để học, thời gian em tự học như thế nào rồi em có thời gian để em nghỉ ngơi hay là thăm dạo và tham gia những cái hoạt động khác hay không? 

Đối với em thì cái việc học ở trong trường ấy nó không có quá áp lực. Với những bạn khác thì em không biết vì ở đây chủ yếu là khi học là mình phải nhớ và mình phải hiểu thì đối với những bạn khác thì có thể là mấy bạn chậm hoặc là mấy bạn không có giỏi về tiếng anh hoặc là mấy bạn chậm thì em nghĩ lúc đấy mấy bạn mới gặp khó khăn thôi chứ còn trung bình thì cái việc học của trường nó không có áp lực cho lắm. Ví dụ như là ở hồi năm nhất ấ thì mỗi kỳ sẽ có hai bài kiểm tra, nhưng mà năm hai là mỗi tháng sẽ có một bài kiểm tra, giống như là tất cả các môn mỗi tháng đều sẽ kiểm tra một lần. Tức là mình học ba tuần xong mình sẽ có một tuần để kiểm tra và cái tuần đấy mình sẽ không cần phải học gì hết. Mỗi ngày  em chỉ có ba lớp, mỗi lớp tầm 1 tiếng 15 phút thôi, còn đa số thời gian là mình phải tự học bởi vì ở cái kiến thức mà mình phải học thuộc nó cực kỳ nhiều.

Ngành y là mình phải học thuộc nhiều mà mình phải học thuộc chính xác nó chứ không có kiểu nhớ mang máng được, như vậy đi thi là chết luôn. Ngôn ngữ ngành y nó như một ngôn ngữ khác vậy đó chứ nó không phải là tiếng anh nữa, có những cái tên khoa học mà nó nghe như là một câu thần chú vậy, nó không phải là tiếng anh thì mình phải học thuộc cái đó và mình phải nhớ kỹ thì đi thì thì mình mới làm bài được, chính vì vậy đa số thời gian mình phải tự học. Như em thì em thích học buổi tối tại vì buổi tối nó không bất kỳ một cái gì có thể làm cho mình phân tâm. Như hôm tối nay là em học xíu xong rồi em chợp mắt nửa tiếng là em lên đây luôn, bây giờ là 7 giờ có nghĩa là em học xong từ hồi 3 rưỡi, tầm 10 giờ mới bắt đầu học thì em học buổi tối xong rồi. Tại vì kỳ này của em là không có lớp buổi sáng, lớp buổi sáng chỉ có hai ngày trong tuần thôi còn lại là buổi chiều hết, thì đa số là em học buổi tối nên vẫn có nhiều thời gian để đi chơi. Cuối tuần nào em cũng đi biển hết rồi tham gia hoạt động ngoại khóa cũng có nữa, nói chung là cũng thoải mái. Khi bắt đầu lên chương trình MD thì nó mới bắt đầu hơi áp lực còn hiện tại thì premate thì nó cũng không có quá khó lắm. 

TEC: Vậy em thấy cơ sở vật chất của trường hiện tại như thế nào, có nghĩa là nó có cung cấp đầy đủ cho em những cái facility để cho em có thể hoàn thành việc học cũng giống như là cái quá trình mà em thư giãn rồi làm những cái khác trong cái quá trình sinh sống không?

Dạ có, em thấy là trường trường chỉ không có đủ laptop thôi. Em sang đây học cái thứ duy nhất mà chắc chắn phải có chính là máy tính tại vì trường không có máy tính cho mình mà tất cả những kỳ thi là đều trên máy tính cá nhân của mình hết. Em biết là có những bạn sang đây chỉ đem theo iPad hoặc là kiểu iPad to mà kết nối với bàn phím bằng bluetooth ấy thì cái đó là không được tại vì cái phần mềm để thi là nó sẽ ngắt kết nối hoàn toàn với mọi thứ cho nên nó cắt kết nối với bluetooth luôn. Chính vì vậy nên mình sẽ không thi trên ipad được nên là mỗi bạn đều phải có máy tính cá nhân đem tự đem sang. Còn lại cơ sở vật chất thì trường có hết, ở đây có phòng gym, rồi có phòng nhạc, nói chung là mọi thứ đều có để phục vụ cho việc học cũng như là giải trí của mình hết.

Phòng học của trường ở đây cực kỳ nhiều, có phòng học nhóm, phòng học cá nhân, phòng học mà có những cái vách ngăn để cho mỗi bạn tự học hoặc là phòng học mình vô là mình phải im lặng ví như thư viện nói chung là nhiều lắm. Nếu mà mình học ở đây chán là mình sách đồ đi qua chỗ khác học, nói chung là nó thay đổi vị trí đều được. Trường có một cái khu vực study place mà nó ở ngoài trời, tức là ngồi ở đấy ngắm mặt trời mọc, mặt trời lặn, đường chân trời, ngắm biển, ngắm máy bay cất cánh hạ cánh được luôn tại vì trường là nằm ngay cạnh sân bay luôn.

TEC: Trường của em học là trường y thì đó là trường hay là viện trường, tức là có bệnh viện trong trường không? 

Trường có bệnh viện trong trường. Và theo như theo như em biết là sau khi mà mình học năm cuối của premate hoặc là mình học sang MD thì mình sẽ đi sang bệnh viện trong trung tâm thành phố để mình thực tập hoặc là mình khám bệnh cho bệnh nhân. Trong trường có những cái stimulation lab, sẽ có những người mà trường thuê để làm bệnh nhân, họ sẽ đến trường và được gắn task là bệnh nhân là bị cái bệnh gì đấy để cho mình thăm khám, để cho mình thực tập thử. Còn trong hai năm đầu thì chủ yếu học về lý thuyết hết, còn việc mà thực tập với việc rotation lâm sàng thì chủ yếu là hai năm cuối khi mà mình sang Mỹ rồi mình đi thực tập ở bệnh viện ở bên Mỹ. Tóm lại thì việc thực tập là nó tập trung vào hai năm cuối còn hai năm đầu là chỉ để học lý thuyết thôi. 

TEC: Về việc thực tập thì không biết là có anh chị nào em biết mà họ chọn Grenada để thực tập luôn không hay là đa số là mọi người vẫn sẽ về Mỹ/Anh?

Em thì em nghĩ là đa số là mọi người về thực tập ở Mỹ/Anh tại vì không có ai mà muốn ở đây để mình làm đấy. Như em nói là ở đây thật ra là nước này nó không có phát triển như ở Việt Nam mình nên là nếu mà có cơ hội đậu bác sĩ nội trú là mọi người sẽ sang Mỹ. Tại vì đương nhiên Mỹ hơn hết mọi thứ luôn kể cả cái môi trường làm việc. Nói chung là làm việc ở Mỹ là giấc mơ của tất cả mọi người cho nên là mọi người học xong ở đây thì nếu mà đi Mỹ được là mọi người sẽ làm ở Mỹ hoặc là Anh hoặc là về cái đất nước mà họ muốn giống như là về về Việt Nam chẳng hạn. Chỉ có những người mà họ mong muốn là đi dạy và họ muốn về lại trường mà họ đã từng học để dạy thì họ mới quay lại đây, hoặc là những cái người Grenada sau khi mà họ học ở đây họ sang Mỹ thực tập xong rồi họ quay về lại Grenada để họ làm việc thôi. Còn đa số mọi người sau khi tốt nghiệp là mọi người làm việc ở bên Mỹ hết.

TEC: Nhưng mà học trường nội địa Mỹ vẫn có giá trị hơn, ví dụ như là nếu mà học những cái chuyên khoa mà danh tiếng á thì nếu mà cái người mà được vào Mỹ thì sẽ tốt hơn có phải không?

Ở bên Mỹ thì nó khó vào nhưng mà nó dễ ra, còn ở bên đây là nó dễ vào nhưng mà nó rất là khó ra. Có nghĩa là để mà mình có thể tốt nghiệp được ở bên trường là trường yêu cầu mình làm rất nhiều kỳ thi, ví dụ như ở đây mỗi tháng em sẽ phải làm một bài thi, ba tuần thi một lần và mình sẽ phải pass từng cái bài thi đấy. Xong rồi để mà mình được thi USMLE ấy là cái kỳ thi mà để nộp bác sĩ nội trú ở bên Mỹ là mình sẽ phải pass một cái kỳ thi trong trường thì trường mới cho mình thi USMLE. Giống như là 95% các bạn học ở trong cái chương trình MD này đều là sinh viên Mỹ, là những bạn không có học được trường y ở Mỹ thì mấy bạn đấy sang đây. Chính vì vậy khi mà cái kì thi nộp bác sĩ nội trú là mình chắc chắn sẽ không có cơ hội mà mình nộp được những cái ngành mà competitive giống như phẫu thuật hoặc là da liễu. Những ngành đấy thì đúng là nó sẽ thấp hơn nhưng mà trường ở bên đây người ta sẽ ưu tiên sinh viên Mỹ mà học ở Mỹ xong sau đấy là sinh viên học ở Mỹ nhưng mà không phải là người Mỹ xong sau đấy là tới sinh viên người Mỹ nhưng mà học ở một cái nước khác như là international student nhưng mà có quốc tịch Mỹ xong sau đấy người ta mới ưu tiên sinh viên international student mà không có quốc tịch Mỹ. Thì thường thường những cái bạn sinh viên quốc tế mà không có quốc tịch Mỹ đấy mà em thấy trong cái list của những cái ngành, những cái program mà người ta nhận ấy đa số là từ một cái trường nào đấy ở vùng Caribbean và SGU là nhiều còn sau đấy thì mới những cái bạn học ở những trường khác. 

TEC: Em có biết là những chuyên khoa nào thì thường các bạn sinh viên quốc tế có thể theo được không?

Sinh viên của mình nộp bác sĩ nội trú là tất cả các ngành luôn, có cả phẫu thuật có cả neuro thần kinh, nói chung là tất cả nhưng cái số lượng thì nó không nhiều thôi. Theo như em biết thì phẫu thuật là cái chuyên khoa mà mọi người hay nói là khó thì trường cũng được tầm mấy chục bạn ý còn đa số các bạn sẽ nộp nội khoa là internal medicine hoặc là family medicine. Internal medicine là nó là một cái chuyên khoa giống như là chung với nhau xong sau đấy là mình sẽ phải học một cái gọi là fellowship hoặc là mình sẽ phải học thêm một cái chuyên ngành nữa ví dụ như là ung bướu, hoặc là tim cardiologist hoặc là dermatologist. Cái việc mà học internal medicine nó mở ra rất là nhiều con đường mà chỉ cần vô được nội khoa rồi sau đấy là do mình thôi, giống như là mình học mình có đủ nỗ lực để mình học thêm, học fellowship, học thêm specialist để mình làm những cái chuyên khoa hay không. Còn những cái mà khó vào, ví dụ như là dermatologist hoặc là neurosurgery hay là orthopedic surgery, nói chung là phẫu thuật thì vẫn có bạn match được với cái ngành đấy và không phải là không có ai có thể match được.

TEC: Những bạn match được thì em có biết là họ là international student luôn không hay là các bạn đó đã là US citizen rồi?

Cái đấy thì em cũng không có không có chắc lắm bởi vì trường chỉ để tên thôi, mà để tên thì mình không biết là người ta có quốc tịch Mỹ hay không thì vẫn có những cái bạn Châu Á hoặc là Ấn độ,  Hàn Quốc gì đấy còn Việt Nam thì em chưa thấy tại vì Việt Nam trong số những bạn mà em biết thì chưa ai tốt nghiệp.

TEC: Việc ăn uống và sinh hoạt của em ở bên đó thì như thế nào?

Ở bên đây thì người ta cũng ăn cơm đó, nhưng mà có điều là cái gạo của người ta nó  không có ngon như gạo Việt Nam. Hình như là ở đây người ta sài đồng EC, một đồng EC là tầm 9.000 đồng Việt Nam. Mặc dù cái tỷ giá của nó thấp hơn so với tiền US đổi ra tiền Việt Nam nhưng mà ở đây cái gì nó cũng mắc hết, vì nó chủ yếu là đồ người ta nhập khẩu từ bên Mỹ vào và nó không có nhiều sự lựa chọn cho mình. Nên là ở đây nếu mà đi ăn ở ngoài thì rẻ nhất là 20 EC thì là tầm 108.000 tiền Việt Nam. Nếu mình muốn nấu ăn thì nó không có nhiều sự lựa chọn nên là em ở đây thì hoặc là trước em về Việt Nam rồi đem hết gia vị ở Việt Nam sang đây ví dụ như nước mắm, nước tương, hoặc là mấy cái gói sốt để mình thèm thì mình làm, chứ ở đây là nó không có. Nếu mình muốn mua là nó rất là khó, nó đắt có khi gấp 5 lần cái giá mà mình mua ở Việt Nam. Đó là cái thứ duy nhất mà còn không thích ở đây, không có nhiều sự lựa chọn trong ăn uống và ăn uống rất là đậm. 

TEC: Thường là em ăn theo những cái bữa ăn của trường nấu hay là em tự nấu hay là em phải đi ra ngoài ăn?

Ở đây thì trường không có suất ăn trưa cho học sinh. Mình muốn ăn thì ở trong trường có nhà hàng, hoặc là những cái quán thuộc khu vực ăn uống trong trường, nếu mình muốn ăn thì mình sẽ lại đó để mình mua hoặc là không thì mình tự nấu. Mà thường thường thì đa số là em tự nấu ăn thôi tại vì nấu ăn thì nó hợp với khẩu vị của người Việt Nam mình. Ở trong trường cũng có một chỗ bán đồ Việt Nam nhưng mà theo khẩu vị của người Caribbean cho nên là nó không hợp. Mình muốn ăn gì thì mình tự nấu rồi sau mới thêm mấy cái gia vị ở Việt Nam sang đây nấu, còn ăn ở ngoài thì nó cũng không phải là cực kỳ đắt nhưng mà nó sẽ đắt, nó đắt hơn là mình tự nấu ăn.

TEC: Em có thể chia sẻ thêm là ngoài về cái vấn đề ăn uống thì em còn cảm thấy là mình còn gặp vấn đề khó khăn gì nữa không? Và làm cách nào đó để em vượt qua được những cái khó khăn đó khi mà đến một cái đất nước mới như vậy

Khó khăn ở bên đây đối với em thì chỉ là nhớ nhà thôi. Tại vì bay rất là xa, nó cách Việt Nam mình cả một nửa vòng trái đất luôn cho nên là có những bạn giống như là người Châu Á bên đây mấy bạn nó không có về, mấy bạn ở lại summer break không về, ở lại đây kiểu 3 năm không về nhà luôn. Em thì không có làm được điều đó mà em mỗi năm là phải về thì về rất là tốn kém, nhưng mà nhớ nhà quá phải về. Còn lại thì mọi thứ để thích nghi thì là nó rất là ok thôi, em thấy cái chuyện đó không có gì khó khăn hết. Giống như em nói ở đây là sinh viên của Grenada rất là ít, 95% sinh viên trong đây là sinh viên quốc tế, mấy bạn đến từ nhiều nước khác nhau, Châu Á cũng có, Châu Mỹ, Châu Phi nói chung là nhiều lắm, toàn là sinh viên quốc tế thôi. Mấy bạn cũng giúp đỡ lẫn nhau rất là nhiều và mấy bạn rất là thân thiện. Với lại nước Grenada này diện tích của nó còn nhỏ hơn Sài gòn nữa nên là mọi thứ nó đều không quá khó để mình thích nghi.  

TEC: Em đang ở ký túc xá của trường đúng không nhỉ?

Kí túc xá của trường thì nó ở nó cũng tạm được thôi. Hiện tại em đang ở cái loại cái kí túc xá mà mỗi người có một phòng riêng thì được cái là trong phòng nó có một cái tủ lạnh to chà bá, ở bên đây là mỗi người có một cái tủ lạnh để mình đựng đồ giống như là người Việt Nam. Người Việt Nam mình là ăn là gia vị đầy đủ lắm mà để ngoài tủ lạnh bên ngoài thì hơi không an toàn, em biết có mấy bạn Hàn Quốc mấy bạn mua kiểu tương rồi đồ bên đấy để ngoài tủ lạnh bên ngoài ấy, rồi có mấy bạn rất là không có nice mấy bạn vào mấy bạn lấy hết. Nhưng mà phòng em thì mỗi người có một cái tủ lạnh riêng nên mình để đồ ở trong đấy, có điều là phải xài chung toilet với lại phòng bếp với 12 bạn nữa.

Có hai loại  kí túc xá, nếu mà kiểu undergraduate mà học premate là có hai loại kí túc xá, một là kí túc xá mỗi người một phòng là cả cái tầng đấy sẽ có 12 phòng, 6 phòng ở bên trái, 6 phòng bên phải và cái nhà tắm với lại cải kitchen nó nằm ở giữa rồi mình sẽ xài chung với 12 bạn nữa. Nghe thì có vẻ hơi nhiều nhưng mà nó cũng không tệ lắm bởi vì chưa bao giờ mà em đi tắm  đi mà có hai người tắm cùng một lúc cả. Ở trong đó có ba cái nhà tắm thì phòng tắm nó cũng không có riêng tư cho lắm, nhưng mà ở đây mọi người rất là thoải mái, vào đấy mọi người tắm là không có ngại ngùng gì hết, có rèm để che nhưng mà không có cửa để chốt, cửa chốt là chỉ có trong cái toilet để mà mình đi ở số một với số hai thôi. Nhưng mà em chưa bao giờ thấy hai người tắm cùng một lúc lần nào cả, mấy bạn tắm rất là đặc biệt là hay là tắm khác giờ nhau hoàn toàn luôn. Nấu ăn thì cũng không có vấn đề gì tại vì nó có mặc dù là xài chung cái nhà bếp nhưng mà có tới bốn cái bếp lận nên là mình có thể nấu ăn.

Còn nếu không thì mấy bạn có thể ở cái loại ký túc xá mà ba người, giống như là một cái phòng to xong sẽ có ba phòng nhỏ, mỗi phòng nhỏ sẽ có ba cái giường và một cái nhà tắm. Có nghĩa là mấy bạn mà ở trong cái loại ký túc xá mà 9 người share chung một cái phòng đó thì sẽ xài chung tủ lạnh, xài chung máy giặt nhưng mà ba người xài chung một cái nhà tắm, trong mỗi phòng sẽ có một cái nhà tắm riêng. Em cũng không nghĩ là nó sạch hơn đâu bởi vì những cái ký túc xá giống như thế thì ở một tuần người ta dọn hai lần thôi còn ở ký túc xá hiện tại mà em đang ở là mỗi ngày đều có người dọn kể cả cuối tuần hay là trong ngày weak day hay weekend gì cũng có người dọn hết thì nó cũng không có dơ lắm, không phải ý là dơ thì vẫn có dơ đấy nhưng mà nó không có dơ lắm.

TEC: Về an ninh và sự an toàn trong trường thì sao nhỉ?

À trong trường thì cực kỳ toàn bởi vì trường có camera ở tất cả mọi nơi luôn, chỉ có điều là trong phòng của mình mà mối quan hệ của mình với bạn cùng phòng không có nice thì mình có thể bị lấy đồ. Trong trường có tất cả mọi thứ, trường như là một cái đất nước vậy á thì có cảnh sát, có bệnh viện, có lãnh sứ quán nữa nói chung là trong trường là có tất cả đủ mọi thứ hết. Thì nếu như mà mình có gì thì mình cứ báo cáo với lại cảnh sát ở bên trường, còn trong trường thì lúc nào cũng có camera hết. Đi ra khỏi trường thì nó rất là phức tạp bởi vì ở cái nước này nó không có phát triển như ở Việt Nam mình cho nên là trộm cắp và là ăn xin vẫn có nhưng mà trong trường thì cực kỳ an toàn.

TEC: Thời tiết bên đó thì như thế nào? 

À cô muốn hỏi về thời tiết á thì em cảm thấy ờ thời tiết nó giống như ở Việt Nam mình thôi. Hiện tại đang là mùa mưa ở bên đây đó là nó sẽ mưa suốt vậy, mà đi mưa thì sẽ sẽ phải xài dù chứ áo mưa không có xài được tại nó gió. Còn nó không có lạnh nó chỉ có mùa mưa với lại mùa nắng và nó cực kỳ nắng luôn, ở đây giống như là ở Vũng Tàu vậy đó, ở biển nên là nó nắng với lại nó mưa.

TEC: Trong cái vấn đề em xinh visa để sang đó thì em thấy nó có khó khăn gì không?

Xin visa thì ờ em thấy nó không có phải là vấn đề. Thực ra là như em nói là cái nước này rất là nhỏ và em có một niềm tin chắc chắn là hơn một nửa dân số của trường là học sinh trường SGU, và kiểu 99% người mà người ta tới Grenada là sinh viên của trường SGU thôi. Cho nên là tụi em có một cái đặc cách đó chính là không cần phải xin visa Grenada mà visa Grenada sẽ cấp lúc mà bọn em tới sân bay. Tất cả những cái giấy tờ là mình nộp qua trường hết, trường sẽ giúp mình hết trong quá trình visa và mình tới Grenada thì visa sẽ được đóng dấu vô trong passport.

Còn cái thứ visa mà em phải xin thì bởi vì mình không có chuyến bay thẳng từ Việt Nam sang Grenada cho nên là mình sẽ phải bay tới một cái quốc gia trung gian nào đấy, em thấy mấy bạn Châu Á mình thì thường có một trong hai con đường, một là mấy bạn bay từ Việt Nam sang Mỹ là New York xong rồi từ New York sang Grenada, hoặc là mấy bạn bay từ Việt Nam sang Anh xong rồi từ Anh sang Grenada thì cái thứ visa mình phải xin đó chính là visa du lịch để mình nhập cảnh vô cái nước Anh hoặc là Mỹ đấy rồi sau đấy bay từ Mỹ hoặc là Anh sang Grenada. Hồi trước là em có đi du lịch ở Mỹ một lần rồi cho nên là em đã có visa Mỹ  trước đấy, em chỉ việc đi bay sang Mỹ xong rồi mình sẽ làm tất cả mọi thủ tục như mình đi du lịch ở Mỹ đấy, mình nhập cảnh vào đấy rồi mình ngồi ở trong sân bay mình đợi tới chuyến bay tiếp theo là từ Mỹ từ New York sang Grenada thì mình bay về trường. Nếu không thì lúc mà mình xin visa thì trường cũng có hỗ trợ ví dụ như là trường sẽ cho mình một cái thư giới thiệu, ví dụ là bạn này là sẽ học ở  trường và cần visa để qua nước này để có thể đến Grenada để học, trường sẽ cho mình cái thư giới thiệu để mình để dễ dàng hơn trong việc xin visa của mình, visa transit của mình. 

TEC: Vậy là cái việc mà em di chuyển từ sân bay khi mà em đáp xuống đến trường cũng rất là thuận lợi đúng không?

Dạ đúng rồi. Trường được cái tài trợ tiền taxi cho mình đi từ sân bay tới trường nên là khi mà vừa đáp máy bay thì trường có bus, bus chạy mỗi ngày luôn từ trường đến sân bay. Nhưng mà trong mỗi cái đợt nhập học ấy thì đầu hoặc là cuối đợt nhập học sẽ có những cái bạn SGU ambassador là những cái bạn mà sinh viên tình nguyện của trường mà để hỗ trợ sinh viên quốc tế, mấy bạn sẽ ở sân bay xong rồi sau đấy mình đáp máy tới Grenada thì mình tìm các bạn đấy và các bạn ấy sẽ sắp xếp xe đưa đón cho mình miễn phí. Đi từ sân bay về trường tầm 10 phút thôi vì trường ngay cạnh sân bay luôn. Còn nếu không thì mình có thể đợi bus, đi bus thì nó mình sẽ phải tự khiên vali còn đi taxi thì tài xế khiêng vali cho mình.

TEC: Trong trường thì em có gặp động vật hoang dã không?

Dạ chỉ có chim với lại bò sát thôi chứ còn không có một cái con gì ở đây hết tại vì ở đây nó ở biển mà cho nên là muốn động vật hoang dã thì giống như là mình phải lên núi. Trường nằm ở khu vực ngoại ô mà trường ngay sát biển nữa cho nên là cái thứ mà em thấy nhiều nhất đó chính là chim với lại mấy cái con nó gọi là con gì ta, mấy con bò sát mà to to ở đây, con kỳ nhông là nó to như con mèo vậy á.

TEC: Cái đó là nằm trong khuôn viên trường luôn hả em hay là phải ra biển thì mới thấy? 

Vẫn có mấy con đó nhưng mà trường phun thuốc với lại trường có người dọn cỏ mỗi ngày cho nên là ngoại trừ gián thì nó bò tùm lum thì mình không diệt được thôi, mấy con gián ở bên đây ở nhiều lắm, với lại bò xát, với lại chim. Nếu như mà có một cái con vật nào đấy mà nó chạy trong trường thì một á là thú cưng của mấy bạn Mỹ, mấy bạn Mỹ thích đem thú cưng sang đây, mấy bạn đem chó, mèo hoặc là con vật của mấy bạn tại vì trường là trường y nhưng mà cũng có thú y nữa, thì nếu mà thấy ngựa thì là ngựa của mấy bạn sinh viên thú y đó.

Cảm ơn em rất là nhiều nha vì những chia sẻ chân thật và phong phú. 

TEC hi vọng rằng những chia sẻ của Minh sẽ là nguồn cảm hứng cho các bạn hiểu rõ hơn về cuộc sống của một sinh viên quốc tế tại tại St. George’s University và những cơ hội mà lựa chọn này mang lại. Mời bạn đọc cùng khám phá bài viết dưới đây để mở ra thêm lựa chọn đa dạng cho hành trình học tập của mình. Đừng ngần ngại liên hệ TEC để được tư vấn hoàn toàn miễn phí!

Khám phá ngôi trường Y nổi tiếng St. George’s University – Northumbria University tại thành phố Newcastle upon Tyne, UK xinh đẹp

ĐĂNG KÝ NHẬN TƯ VẤN MIỄN PHÍ

    Họ và tên

    Email

    Số điện thoại

    Tỉnh thành đang sinh sống

    Năm sinh

    Chương trình quan tâm

    Thời gian dự kiến du học
    Tháng 9/2024Tháng 1/2025Tháng 9/2025Tháng 1/2026Khác

    Bạn có câu hỏi nào cho chúng tôi không?

    Du học Anh Quốc

    bạn cần tư vấn?

    Đừng ngần ngại, hãy đăng ký ngay để được TEC hỗ trợ hoàn toàn miễn phí nhé!