STUDENT COMMENTS
WARMINSTER SCHOOL
Chúng tôi rất yên tâm ...
Gia đình tôi có một cháu trai. Từ lâu chúng tôi vẫn xác định sẽ cho cháu đi du học để có cơ hội được tiếp xúc với những nền giáo dục được cho là xếp hàng đầu thế giới. Song việc đi đến quyết định cho cháu đi học đối với chúng tôi quả là một việc không hề đơn giản. Thứ nhất, cháu còn nhỏ (chưa đầy 16 tuổi), ở nhà mọi việc đều do bố mẹ lo lắng, sắp xếp, phục vụ, và nhắc nhở, vậy cho đi xa phải tự lập một mình rồi sẽ ra sao? Thứ hai, con trai tôi lại không được xếp vào loại chăm học và chủ động trong học tập. Bố mẹ và cô giáo phải thường xuyên đôn đốc nhắc nhở, thêm nữa cháu lại “nghiền” chơi game, vậy khi không có bố mẹ kiểm soát liệu cháu có học được không? Tôi đã phải bỏ rất nhiều thời gian để nghiên cứu, tìm hiểu tình hình học tập của các trường ở Anh và Mỹ, và sau một thời gian phải nói là rất khó khăn để cân nhắc, bàn bạc cả gia đình, xác định với chính cháu, tham khảo ý kiến bạn bè và đặc biệt là với sự tư vấn nhiệt tình, cụ thể và chính xác của công ty Tư vấn du học TEC, chúng tôi đã quyết định cho cháu sang Anh học khoá A-level tại trường nội trú Warminster khi cháu kết thúc lớp 10 ở Việt Nam.
Từ khi cho cháu đi, tôi thường xuyên giữ liên lạc với cháu và chúng tôi rất yên tâm khi được biết, ngay từ những ngày đầu mới sang các cháu đã được nhà trường chăm sóc rất chu đáo. Các cháu ở nội trú, mỗi cháu một phòng với những qui định rất nghiêm ngặt; giờ giấc cũng được quản lí chặt chẽ, giờ nào việc nấy. Đặc biệt vào giờ tự học buổi tối (từ 7-9 giờ) các cháu không được ra khỏi phòng của mình, không được nói chuyện điện thoại... nếu vi phạm đều có các hình thức kỉ luật. Mỗi toà nhà của các cháu (nam riêng, nữ riêng) đều có một người trông nom, là người cùng sống trong toà nhà với các cháu để quản lí và nhắc nhở các cháu suốt ngày đêm; và một người chuyên phục vụ giặt giũ, là quần áo... cho các cháu.
Việc học tập của các cháu được theo dõi thường xuyên, sau nửa học kì đầu tiên chúng tôi đã nhận được báo cáo về tình hình học tập của từng môn và khả năng hoà nhập của cháu trong tập thể, và sau mỗi học kì chúng tôi lại nhận được những báo cáo tương tự.
Trong trường có mạng Internet nhưng chỉ chủ yếu phục vụ học tập, các máy dành cho vui chơi chỉ được sử dụng sau giờ học buổi tối nhưng các trò chơi đều truy cập rất khó, nên nhiều khi các cháu không muốn chơi nữa. Thêm nữa nhà trường lại có đàn piano, có các cơ sở chơi thể thao như sân tennis, chỗ chơi cầu lông, bóng chuyền, bể bơi, phòng tập máy... làm cho các cháu thấy thích thú hơn vào mạng.
Nhà trường giữ mối quan hệ thường xuyên với các phụ huynh học sinh qua e-mail, thông báo về mọi hoạt động của học sinh do nhà trường tổ chức.
Sau một học kì, tôi cho cháu về Việt Nam vào kì nghỉ Giáng Sinh, tôi thấy con tôi đã thay đổi rất nhiều: nhanh nhẹn, tự tin, tự lập, với thành tích học tập đáng hài lòng. Ngoài ra, do ăn ở sinh hoạt cùng các bạn người Anh và các nước khác, nhờ các bạn chỉ cho, cháu đã biết chơi đàn piano, nói được một ít tiếng Trung Quốc, đặc biệt, khả năng tiếng Anh của cháu phát triển lên một cấp độ mới.Cháu đã được IELTS 7.0. Chúng tôi rất hài lòng với sự lựa chọn của mình, và năm học tới đây, em gái tôi cũng đã quyết định cho con gái sang học cùng trường với con trai tôi-trường Warminster.
Chị Phùng Thị Thanh Hồng( Hà Nội), phụ huynh em Dư Cao Kiên, học sinh chương trình A level trường nội trú Warminster, Vương quốc Anh.

